Fusing media art and traditional Korean performing arts, the troupe and production team of “Sim Cheong” has created a magical performance that highlights filial piety – a virtue that’s highly valued in Korean society.

Tiếng Việt

Seoul, the 600-year-old capital, is a bustling city that embraces both the old and the new. From architecture, cuisine to art, ancient traditions are skillfully blended with modern life to create something extraordinary; something that is only available in this city. During my trip to Seoul, I had the chance to experience this unique combination in “Sim Cheong” – an art performance made by the Korea Cultural Heritage Foundation which has devoted itself to the preservation of Korean art performances for the past 36 years. The performance takes place at the Korea House, an institution at the heart of Seoul which introduces the Korean culture and lifestyle to visitors.

The Korea House
Korea House – A beautiful hanok at the heart of Seoul
The Venue
The venue for Sim Cheong

Sypnosis

The show tells the story of a poor girl named Sim Cheong who lost her mother when she was little. Her father was visually impaired and thus couldn’t work. That’s why she had to take care of the family from a very young age. One day, Sim Cheong heard that her father could regain his vision if she offered 300 seoks of rice (43,200kg) to Buddha. But she knew she could never afford to buy all the rice.

At that time, some sailors wanted to buy a maiden for an offering to the God of Sea and they were willing to pay as much as the girl wanted. Hearing that, Sim Cheong went to see the sailors and asked them to buy her. Finally, the day came when she had to set sail. Before leaving, she lied to her father that she is adopted by a rich family, in exchange for 300 seoks of rice. When the ship reached a deep part of the sea, as demanded by the sailors,  Shim Cheong plunged herself to the sea.

Touched by her virtue, the sea nymphs put Sim Cheong in a lotus blossom and sent her back to land. There she met the King and the two immediately fell in love. Afterwards, she became Queen and lived happily in the palace. But she couldn’t forget her father. Meanwhile, Sim Cheong’s father still couldn’t see despite the offering of 300 seoks of rice. And after hearing what Sim Cheong did for him to regain his eyesight, he wept for the loss of his daughter.

Queen Sim Cheong
Queen Sim Cheong & the King
Taepyeongseongdae
The reign of peace
Court painter
The court painter is painting the Land of Morning Calm

In an attempt to find her father, Sim Cheong organised a banquet for all the blind in the kingdom. When the banquet began, Shim Cheong was looking for her father. But she couldn’t find him. On the last hours, as she was just about to give up hope,  Sim Cheong saw a tired and shabby old man enter the palace. She realised that was her father and ran to him. Both burst into tears when they held each other, and at that moment, the father could see again.

Evaluation

Before making the reservation, I wondered whether I can endure one hour of folk music. I have never been a fan of this kind of music, but I decided to give it a try. “Sim Cheong” turned out to be one of the spectacular performances that I have seen for a long time. One hour full of surprise and pure excitement. From Buchaechum (fan dance), Pansori (musical storytelling) to Pungmul-nori (acrobatic dance), the producers have cleverly combined all kind of traditional Korean performing art to tell a classic novel. In total, eight genres are performed throughout the show. Media art – something that is rarely seen in a traditional performance like this one – was also used to increase the visual effect, adding a touch of magic to the show. The language barrier was not a problem as the troupe mainly used mimes to convey the story. The only part that I might need subtitles is the pansori. Even then, I can still follow it thanks to the facial expression of the actors and actresses.

Sinawi
The sinawi ensemble
Buchaechum
Buchaechum
Buchaechum
Buchaeuchum
Pungmul-nori
Pungmul-nori

Based on a classic novel that has been loved by Koreans for a long time, “Sim Cheong” does a great job in showing Korean tradition, in which a child’s filial duty to his or her parents is held in high regard. I would recommend this show for whoever has an interest in Korean traditional performing art. A ticket costs ₩50,000 (reservation can be made here), but it’s definitely worth every cent.


DISCLAIMER:

This post is written based on my personal experience. It was neither sponsored nor solicited by any third party. All texts and pictures reflect my own opinions and are provided solely for informational purpose. I will not be liable for any errors or damages by making use of this information.


Sim Cheong – Đêm diễn nhiệm màu

Được biết đến như đô thị năng động nhất Hàn Quốc, Seoul là cái nôi của những xu thế hiện đại. Tuy nhiên, thành phố này cũng rất trân trọng truyền thống và những giá trị xưa. Từ kiến trúc, ẩm thực đến văn hóa nghệ thuật, bạn có thể dễ dàng nhận thấy sự dung hòa giữa cái cũ và mới ở rất nhiều nơi tại Seoul. Tôi đã có dịp trải nghiệm sự kết hợp kì diệu này trong một buổi diễn có tên là “Sim Cheong” – một tác phẩm của Hiệp Hội Di Sản Văn Hóa Hàn Quốc. Vé được bán tại Korea House ngay quận Jung-gu (50.000₩) và có thể đặt trước tại đây.

The Korea House
Korea House – A beautiful hanok at the heart of Seoul
The Venue
The venue for Sim Cheong

Sơ lược

Dựa trên một truyện ngụ ngôn của Triều Tiên, “Sim Cheong” kể về cuộc đời của một cô gái tên Sim Cheong. Mẹ mất sớm, cô phải đi làm từ khi còn nhỏ để nuôi sống bản thân và người cha khiếm thị. Một ngày nọ, Sim Cheong nghe được rằng thị lực của cha cô có thể được phục hồi nếu cô có thể cúng cho Phật 300 đấu gạo (43.000kg). Tuy nhiên, với hoàn cảnh của Sim Cheong thì điều đó là không thể.

Ngay lúc đó, có một vài thủy thủ đang tìm mua một trinh nữ để hiến tế cho Long Vương. Họ sẵn sáng trả bất cứ giá nào, nếu có ai chịu đồng ý. Nghe được tin đó, Sim Cheong liền chạy ngay đến chỗ các thủy thủ và cô đồng ý đổi mạng để lấy 300 đấu gạo. Trước khi đi, cô nói dối với cha rằng mình đã được một nhà giàu nhận làm con nuôi, và họ sẽ cúng Phật 300 đấu gạo để làm quà tạ ơn. Khi ra đến giữa biển, Sim Cheong gieo mình xuống nước và biết mất dưới những con sóng.

Thương cho người con hiếu thảo, Long Vương đã lệnh cho người hầu đặt Sim Cheong vào một đóa hoa sen và đưa cô trở lại mặt đất. Vô tình, đóa hoa đó lại trôi dạt vào gần chỗ nhà Vua đang đi săn. Nhà Vua lập tức yêu cô gái nở ra từ hoa sen và ngài đã đưa Sim Cheong về cung điện để làm Hoàng hậu. Mặc dù được hưởng vinh hoa phú quý, Sim Cheong vẫn không thể nào quên được người cha mù lòa. Trong lúc đó, người cha vẫn không thể nhìn thấy mặc dù 300 đấu gạo đã được cúng cho Phật. Và ông đã rất đau buồn khi biết chuyện con gái đã hi sinh để mình được sáng mắt.

Queen Sim Cheong
Queen Sim Cheong & the King
Taepyeongseongdae
The reign of peace
Court painter
The court painter is painting the Land of Morning Calm

Quyết tâm tìm bằng được cha, Hoàng hậu Sim Cheong đã cho mở yến tiệc mời tất cả những người khiếm thị trong vương quốc. Khi yến tiệc bắt đầu, cô đã đi khắp các bàn tiệc để tìm cha nhưng vẫn không thấy. Đến ngày cuối cùng, khi tất cả hy vọng dường như sắp tan biến, Sim Cheong bắt gặp một cụ già nghèo khổ và cô nhận ra đó chính là cha mình. Cả hai ôm nhau khóc, và ngay lúc đó phép màu đã xảy ra, người cha đã có thể nhìn thấy trở lại.

Nhận xét

Nhà sản xuất của “Sim Cheong” đã khéo léo kết hợp tất cả các loại hình biểu diễn truyền thống của Hàn Quốc để dựng nên một đêm diễn nhiệm màu. Từ Buchaechum (múa quạt), Pansori (một dạng hát ả đào) đến Pungmul-nori (xiếc), có tổng cộng tám loại hình nghệ thuật đã được biểu diễn. Thêm vào đó, việc sử dụng media art để làm tăng hiệu ứng hình ảnh đã tạo nên sự khác biệt cho buổi diễn. Trong suốt show diễn, nghệ sĩ chủ yếu dùng cử chỉ và gương mặt để truyền tải câu chuyện, do đó dù không biết tiếng Hàn thì khán giả vẫn có thể hiểu được. Nhìn chung, vở diễn “Sim Cheong” đã thành công trong việc truyền tải truyền thống văn hóa Hàn Quốc, mà trong đó chữ “hiếu” được đặt lên hàng đầu.

Sinawi
The sinawi ensemble
Buchaechum
Buchaechum
Buchaechum
Buchaeuchum
Pungmul-nori
Pungmul-nori

7 comments

  1. This looks amazing! I like watching traditional performances, although I don’t always have the time when I travel. I recommend Kathakali when you visit the Indian state of Kerala one day. It’s one of the most unique performances I’ve ever watched. Also when you go to Bali, and if you stay in Ubud at the heart of the island you must go to the local palace to watch a traditional dance show performed every night.

    1. Thanks for the recommendations, Bama! 🙂 I read your post about the Barong Dance in Bali, and it’s definitely on my to-do list when visiting the island.

  2. Thật là ngạc nhiên và đáng mừng là người ta cho phép chụp ảnh trong buổi trình diễn. Có nhiều shows ở Hoa Kỳ họ không cho chụp ảnh.

    1. Dạ lúc đầu cháu cũng tưởng họ không cho quay phim chụp ảnh. Nhưng khi hỏi receptionist thì họ nói là ok. Họ chỉ yêu cầu là không được dùng flash vì sẽ ảnh hưởng diễn viên. Cháu nghĩ họ không quan tâm lắm về vấn đề copyright vì show này mang đậm nét truyền thống, rất khó để sao chép. Có muốn bắt chước thì chắc cũng phải học rất nhiều về văn hóa Hàn rồi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.